Thứ Sáu, 21 tháng 10, 2011

LÁ THƯ CỦA TỔNG THỐNG LINCOLN GỬI THẦY GIÁO DẠY CON TRAI

Kính gửi Thầy!

  
Con tôi sẽ phải học tất cả những điều này, rằng không phải tất cả mọi người đều công bằng, tất cả mọi người đều chân thật. Nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết cứ mỗi kẻ vô lại ta gặp trên đường phố thì ở đâu đó sẽ có một người chính trực, cứ mỗi một chính trị gia ích kỷ, ta sẽ gặp một nhà lãnh đạo tận tâm.


   Bài học này sẽ mất nhiều thời gian tôi biết, nhưng xin thầy hãy dạy cho cháu biết rằng mỗi một đồng đô la kiếm được do công sức lao động của mình bỏ ra còn quý giá hơn nhiều so với 5 đô la nhặt được trên hè phố...
  Xin hãy dạy cho cháu biết cách chấp nhận thất bại và cách tận hưởng niềm vui chiến thắng. Xin hãy dạy cho cháu tránh xa sự đố kị. Xin hãy dạy cho cháu biết được bí quyết của niềm vui chiến thắng thầm lặng. Dạy cho cháu biết được rằng những kẻ hay bắt nạt người khác nhất lại là những kẻ dễ đánh bại nhất.
  Xin hãy giúp cháu nhìn thấy thế giới kỳ diệu của sách, nhưng cũng hãy cho cháu có đủ thời gian để lặng lẽ suy tư về sự bí ẩn muôn thuở của cuộc sống: đàn chim tung cánh trên bầu trời, đàn ong bay lượn trong ánh nắng và những bông hoa nở ngát bên đồi xanh.
   Ở trường xin thầy hãy dạy cho cháu biết chấp nhận thi trượt còn vinh dự hơn gian lận trong khi thi. Xin giúp cháu có niềm tin vào ý kiến riêng của bản thân, dù tất cả mọi người đều cho rằng ý kiến đó hoàn toàn sai lầm.
   Xin hãy dạy cho cháu biết cách đối xử dịu dàng đối với những người hoà nhã và cứng rắn đối với những kẻ thô bạo. Xin tạo cho cháu sức mạnh để không chạy theo đám đông khi tất cả mọi người đều chỉ biết chạy theo thời thế.
   Xin dạy cho cháu biết phải lắng nghe tất cả mọi người nhưng cũng cần phải sàng lọc những gì nghe được qua một tấm lưới chân lý để cháu chỉ đón nhận những gì tốt đẹp.
   Xin hãy dạy cho cháu biết cách mỉm cười khi buồn bã. Xin hãy dạy cho cháu biết rằng không có sự xấu hổ trong những giọt nước mắt. Xin hãy dạy cho cháu biết chế giễu những kẻ yếm thế và cẩn thận trước sự ngọt ngào đầy cạm bẫy.
   Xin hãy dạy cho cháu biết rằng có thể bán cơ bắp và trí tuệ cho người ra giá cao nhất, nhưng không bao giờ cho phép ai ra giá mua trái tim và tâm hồn mình.
   Xin hãy dạy cho cháu ngoảnh tai làm ngơ trước một đám đông gào thét và đứng thẳng người bảo vệ những gì cháu cho là đúng Xin hãy đối xử dịu dàng với cháu nhưng đừng vuốt ve nuông chiều cháu bởi vì chỉ có sự thử thách của lửa mới tôi luyện được những thanh sắt cứng rắn.
  Xin hãy cho cháu biết rằng cháu phải luôn có niềm tin tuyệt đối vào bản thân bởi vì khi đó cháu sẽ có niềm tin tuyệt đối vào nhân loại.
  Đây quả là một yêu cầu quá lớn, thưa thầy, nhưng xin thầy cố gắng hết mình. Nếu được như vậy thật là điều tuyệt vời đối với con trai tôi.                                                                           Abraham Lincoln
*Abraham Lincoln - Tổng thống thứ 16 của Hợp chủng quốc Hoa Kì (1861-1865) nổi tiếng là một diễn giả tài giỏi. Ngay sau khi ông qua đời ngày 15-4-1865 do bị ám sát, rất nhiều người đã tiến hành sưu tầm những bài diễn văn,bài phát biểu, những lá thư của ông. Số di cảo này giúp người đọc hiểu được nhiều sự kiện lịch sử và mang lại một hình ảnh sâu đậm về cuộc đời và sự nghiệp của Abraham Lincoln. Ngoài bộ tiểu sử Abraham Lincoln gồm 6 tập của Carl Sandburg, thì những công trình được thực hiện công phu là The Papers of Abraham Lincoln do Ilinois Historic Preervation Agency thực hiện, Cllected Works of Abraham Lincoln của Hiệp hội Abraham Lincoln và Virginia Fehrenbacher (Staord, năm 1996).Riêng Hiệp hội Abraham Lincoln không chỉ sưu tập biên soạn thư và những bài phát biểu của ông mà còn đưa ra danh sách những câu nói, những bài phát biểu, những lá thư gây nhiêu tranh cãi là có phải của ông hay không. Lá thư gửi thầy hiệu trưởng của con trai do Abraham Lincoln viết mặc dù còn gây nhiều tranh cãi, nhưng rất phổ biến và được nhiều người biết đến.
(Sưu tầm)

Thứ Năm, 20 tháng 10, 2011

20-10 VÀ NHỮNG BÀI THƠ VỀ TUYẾT ...

Sinh nhật 20-10-2011 năm nay, Thu Tuyết chỉ nhận được hoa, quà và những lời chúc ngọt ngào mà chẳng có thơ, lòng lại gợi nhớ về những bài thơ mà Thu Tuyết được tặng năm xưa... Chính những bài thơ ấy đã giúp cho Thu Tuyết yêu thích và cảm thấy tên gọi của mình hay hơn, ý nghĩa hơn... Cảm ơn các tác giả đã dành cho Thu Tuyết những cảm tình đặc biệt - đó là Thơ...

 
HOA TUYẾT MÙA THU
                            Lê Huy Nguyên tặng Thu Tuyết nhân sinh nhật 20-10-1992


Anh không nghĩ tuyết bay trong mùa thu
Vậy mà có giữa Sài Gòn nắng đỏ
Ngày thu này, ngày thu tuyết giáng
Hoa trắng tuyết rơi điểm sáng lá thu vàng...

Anh đón hoa tuyết bay trong mùa thu
Hoa chớm nhẹ lòng bàn tay ngượng ngập
Hoa tuyết rơi ấm tình lòng du khách
Bởi tuyết mùa thu không lạnh bao giờ…

Và anh  biết thu này có tuyết
Tuyết mùa thu thật lạ ngỡ ngàng
Nền thu vàng nhuỵ hoa tuyết trắng
Điểm cho đời một chút bâng khuâng…

*****************

Tặng Thu Tuyết
                                    Hoàng Văn Hòa tặng Thu Tuyết nhân sinh nhật 20-10-1994

Tuyết trắng-mùa đông lẽ thường
Sắc vàng-mùa thu muôn thuở
Thu Tuyết mới là hiếm có
  Anh nghĩ tuyết chẳng lạnh đâu…


Vườn thu…
              Lê Văn Hùng tặng Thu Tuyết nhân 20-10-2008
Sao tuyết lại bay vào mùa thu?
Vườn thu êm ả, gío như ru
Bông tuyết đầu mùa sao lạ thế
Đượm mát hương trời, thắm sắc thu…






********
Tuyết
                                     Vương Thu Trang
Mùa đông thật là đẹp
Muôn ngàn bông tuyết rơi
Tuyết phủ trắng con phố
Tuyết trên các mái nhà.
Đất kêu lên: "Ấm ghê!
Tuyết là chăn bông mà!"
Mùa đông, tuyết ủ đất
Cho mầm non ngủ yên.
Tuyết ơi,tuyết xuống đi.
Lại đây chơi với tớ
Tuyết làm trong không khí
Tuyết đánh đuổi bụi đi.
Ôi, tuyết kỳ diệu thế
Nhưng mùa xuân tới rồi
Tuyết mau tan đi nhé
Đất chờ nước mát đây.
Tuyết thật nhiều ích lợi
Sao giờ mình mới biết
Hẹn mùa đông năm tới
Tuyết lại về đây chơi
.

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

CHUYỆN VỀ NỮ DOANH NHÂN

BÀI 1: VŨ THÚY HUỆ - ĐIỀU GIẢN DỊ...

Vũ Thúy Huệ - Tổng Công ty Công nghệ Năng lượng Dầu khí Việt Nam-PVEIC

BÀI 3: NGUYỄN THỊ HIỀN-NGƯỜI PHẢN BIỆN TÀI HOA...

Nguyễn Thị Hiền-Tổng Công ty Phân bón-Hóa chất dầu khí

BÀI 2: NGUYỄN THỊ MINH YẾN - BÍ QUYẾT YÊU THƯƠNG

Nguyễn Thị Minh Yến – Tổng Công ty Hàng không Việt Nam

VŨ THÚY HUỆ - ĐIỀU GIẢN DỊ...

Chào mừng ngày Doanh nhân VN 13/10 – Chào mừng ngày Phụ nữ VN 20/10

CHUYỆN VỀ NỮ DOANH NHÂN

Nguyễn Thu Tuyết (SGGP 4-10-2011)

  Bài 1:  VŨ THÚY HUỆ - Tổng Công ty Công nghệ Năng lượng Dầu khí Việt Nam-PVEIC:

ĐIỀU GIẢN DỊ…

   Ngắm nhìn gian phòng làm việc giản dị, ấm áp của chị ở PVEIC, ngắm nhìn chị-một người phụ nữ sắp bước vào độ tuổi 40 thật đẹp, một vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng đầy nữ tính, và khi nhìn sâu vào đôi mắt đẹp long lanh của chị, tôi thấy đôi mắt ấy luôn ánh lên những niềm vui ngập tràn hạnh phúc khi kể về 2 đứa con bé nhỏ của mình. Tôi chợt hiểu, niềm vui hạnh phúc của một nữ doanh nhân cũng thật là giản dị, niềm hạnh phúc ấy cũng giống như bao niềm vui hạnh phúc của những người phụ nữ bình thường khác. Đó phải chăng cũng chính là vẻ đẹp tâm hồn, là ấn tượng sâu sắc nhất mà chị đã để lại trong tôi qua những lần gặp gỡ…

Chị Vũ Thúy Huệ (bìa phải) tại buổi lễ ra mắt PVEIC
Đã từng viết ký sự chân dung của gần 30 nhân vật điển hình trong giới doanh nhân, thế nhưng tôi vẫn cảm thấy bối rối, thiếu tự tin khi cầm bút viết về chị. Thú thật là tôi không biết phải bắt đầu từ đâu và cũng cảm thấy dường như chưa ổn lắm khi gọi chị là nữ doanh nhân. Bởi lẽ, chị hiện nay không còn giữ chức danh Chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc tổng công ty mà là đang đảm nhiệm vai trò là Bí thư Đảng ủy của Tổng Công ty Công nghệ Năng lượng Dầu khí Việt Nam (PVEIC) - một doanh nghiệp do chị là người khởi xướng, khai sinh ra, đồng cam cộng khổ với biết bao khó khăn, khởi đầu nan, gian truân thử thách…
Bây giờ PVEIC đã là một tổng công ty nổi tiếng, là thành viên hùng mạnh của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia VN, thì chị lại trao trọng trách điều hành doanh nghiệp, trao lại chức danh Chủ tịch HĐQT, Tổng Giám đốc Tổng Công ty cho những người cộng sự, để tập trung làm tròn vai trò là Bí thư Đảng ủy mà chị đã được mọi người tin yêu, tín nhiệm chọn bầu.
Nhiều người cho rằng chị đã bị thiệt thòi khi xin rút khỏi vị trí có thực quyền hơn, thế nhưng chị đã có lý lẽ của riêng mình. Đảng ủy công ty giữ vai trò là hậu thuẫn, hỗ trợ và vạch ra những hướng đi đúng đắn, giúp cho ban lãnh đạo của PVEIC điều hành công ty ngày càng phát triển vững mạnh hơn. Không trực tiếp điều hành không có nghĩa là không còn đam mê cống hiến, mà là mình cống hiến ở một góc độ khác bằng một tinh thần khác. Sự năng động mạnh mẽ xông pha quyết liệt của một CEO dưới góc nhìn của chị sẽ phù hợp, hiệu quả hơn nếu đó là một nam doanh nhân tài năng và nhiều bản lĩnh.
“Không phải phụ nữ thì không có khả năng làm một CEO giỏi hay không thể xông pha cống hiến như nam giới, thế nhưng đã là phụ nữ thì vai trò làm vợ, làm mẹ cũng hết sức quan trọng. Dù đam mê cống hiến đến đâu nhưng gánh nặng về trách nhiệm làm mẹ, làm vợ sẽ hạn chế người phụ nữ nhiều hơn khi xông pha trên thương trường đầy cạnh tranh sóng gió như hiện nay” chị nói. Vì vậy, trong hoàn cảnh của mình, để tạo điều kiện thuận lợi cho chồng toàn tâm toàn ý với công việc của một Phó Tổng Giám đốc tập đoàn thường xuyên vắng nhà, và để có thời gian chăm lo cho 2 con còn nhỏ, chị đã xin trao lại trọng trách đó cho những người cộng sự nam tài năng và tâm huyết.
Điều mà mọi người trân trọng và ghi nhận ở chị nhiều nhất đó là tình cảm, là tấm lòng đối với cán bộ công nhân viên và bạn bè đồng nghiệp. Một nữ nhân viên của PVEIC tâm sự với chúng tôi rằng, những năm tháng khởi đầu nan, mới thành lập, PVEIC gặp không ít những khó khăn, có những tháng công ty bị lỗ, thu nhập quá ít ỏi khiến một số CBCNV rơi vào hoàn cảnh hết sức bi đát, có khả năng không trụ nổi với công việc. Những lúc ấy chị đã cận kề, động viên họ cố gắng vượt qua và chị đã giúp đỡ họ vượt qua được những khó khăn trước mắt đó bằng sự cổ vũ tinh thần thậm chí bằng cả nguồn tài chính của cá nhân mình. Chính tấm lòng, tình cảm và sự tâm huyết của chị với công việc, với sự tồn tại và phát triển của công ty nên CNCNV trong công ty đã gắn bó, sát cánh cùng chị vượt qua những năm tháng khó khăn sóng gió ban đầu, xây dựng nên một PVEIC thành danh như hôm nay.
…Hồi tưởng về quá trình hình thành và phát triển của PVEIC, chị không khỏi bồi hồi xúc động… Từ khi làm việc tại trung tâm giám định thuộc Tổng Công ty Bảo hiểm dầu khí-PVI, tiếp xúc với các đối tác nước ngoài, chị nhận thấy tiềm năng nguồn lực ở trong nước hoàn toàn có thể đáp ứng được nhiều loại hình dịch vụ mà các đối tác nước ngoài đang thực hiện. Thế nên năm 2008, chị đã mạnh dạn đề xuất thành lập Công ty CP Giám định Năng lượng Việt Nam, đến năm 2010, công ty mở rộng quy mô lên thành Tổng Công ty Công nghệ Năng lượng Dầu khí Việt Nam (PVEIC) và đến nay PVEIC đã và đang ngày càng phát triển mạnh mẽ...
Có thể nói, dưới sự dìu dắt của chị, PVEIC đã quy tụ được một đội ngũ lớn các chuyên gia có trình độ kỹ thuật cao, chuyên sâu trong ngành dầu khí và các ngành công nghiệp khác. Nhờ vào tính chuyên nghiệp và tinh thần trách nhiệm cao của đội ngũ chuyên gia tài năng này, mà PVEIC đã thực hiện hoàn hảo những loại hình dịch vụ đặc thù liên quan đến giám sát và quản lý chất lượng dự án, các công tác giám định, kiểm định và thẩm định, bảo vệ giá trị tài sản của PetroVietnam tránh được các rủi ro, đồng thời, đảm bảo an toàn sức khỏe, an toàn về môi trường trong các hoạt động dầu khí ở tất cả các khâu từ thượng nguồn đến hạ nguồn.
Thương hiệu PVEIC ngày nay đã và đang ngày càng trở nên quen thuộc với các chủ đầu tư, các nhà điều hành và các nhà thầu hoạt động trong lĩnh vực dầu khí. Điều này được thể hiện qua sự hiện diện của đội ngũ chuyên gia PVEIC ở hầu hết các công trình dầu khí, đặc biệt là các dự án trọng điểm như Nhà máy LD Dung Quất, các công trình biển của Vietsopetro, các nhà máy nhiệt điện, đạm, nhiên liệu sinh học, các cụm kho cảng xăng dầu và khí hóa lỏng…
Thực tế cho thấy, thông qua việc hợp tác với các đối tác có tên tuổi trên toàn cầu và với mạng lưới của mình, PVEIC đã và đang tập trung vào lĩnh vực ứng dụng công nghệ mới để cung cấp cho khách hàng các giải pháp tiên tiến và hệ thống thiết bị công nghệ đồng bộ, dịch vụ kỹ thuật và vật tư đặc thù phục vụ yêu cầu phát triển dự án từ khâu đầu đến khâu cuối. Với kiến thức chuyên sâu, quy trình và trang thiết bị thí nghiệm hiện đại,  PVEIC có khả năng đáp ứng tất cả các yêu cầu của khách hàng về chất lượng, an toàn và bảo vệ môi trường. “Đây cũng chính là thế mạnh và là nghĩa vụ của đội ngũ chuyên gia PVEIC”-chị nhấn mạnh.
Trò chuyện với chúng tôi, chị đã bày tỏ sự lạc quan tin tưởng vào sự phát triển mạnh mẽ của PVEIC trong tương lai. Chị cho biết, với định hướng phát triển của Tập đoàn Dầu khí Quốc gia VN trong lĩnh vực năng lượng, hiện nay PVEIC đã chủ động xây dựng mục tiêu phát triển trở thành nhà cung cấp dịch vụ hàng đầu tại VN trong lĩnh vực bảo dưỡng sửa chữa các công trình dầu khí, giám định, kiểm định và thẩm định, đầu tư sản xuất và cung cấp vật tư thiết bị, máy móc và phụ tùng cho ngành dầu khí nhằm đi đầu trong việc ứng dụng công nghệ và cung cấp các giải pháp công nghệ cho các lĩnh vực hoạt động sản xuất kinh doanh... “Với những thế mạnh nêu trên, PVEIC hoàn toàn có thể tin tưởng trở thành một trong những thương hiệu hàng đầu cung cấp tới khách hàng những giải pháp công nghệ sáng tạo về năng lượng trong cả nước cũng như trên toàn cầu trong một tương lai không xa...” - chị nói
…Ngắm nhìn gian phòng làm việc giản dị, ấm áp của chị ở PVEIC, ngắm nhìn chị-một người phụ nữ sắp bước vào độ tuổi gần 40 thật đẹp, một vẻ đẹp đằm thắm, dịu dàng, đầy nữ tính và khi nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của chị, tôi thấy đôi mắt ấy luôn ánh lên những niềm vui ngập tràn hạnh phúc khi kể về 2 đứa con nhỏ bé của mình. Tôi chợt hiểu, niềm vui hạnh phúc của một nữ doanh nhân cũng thật là giản dị, hạnh phúc ấy cũng giống như bao niềm vui hạnh phúc của những người phụ nữ bình thường khác. Đó phải chăng cũng chính là vẻ đẹp tâm hồn, là ấn tượng sâu sắc nhất mà chị đã để lại trong tôi qua những lần gặp gỡ…
Nguyễn Thu Tuyết


Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

NGUYỄN THỊ MINH YẾN - BÍ QUYẾT YÊU THƯƠNG

Chào mừng ngày Doanh nhân VN 13/10 – Chào mừng ngày Phụ nữ VN 20/10

CHUYỆN VỀ NỮ DOANH NHÂN

Nguyễn Thu Tuyết (SGGP 12-10-2011)

  Bài 2: Nguyễn Thị Minh Yến – Tổng Công ty Hàng không Việt Nam

BÍ QUYẾT YÊU THƯƠNG…

Tôi cảm động vô cùng khi đón nhận món quà từ chị. Hôm về lại Sài Gòn, cầm viên thuốc chị cho đem đến tặng ba mình, mà tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại… Cảm giác tội lỗi của một người con ít quan tâm, chăm sóc cha mẹ đã làm tôi bật khóc. Điều khiến tôi cứ day dứt mãi là tai sao chị - một doanh nhân bận rộn nhiều như thế, mà chị vẫn luôn quan tâm, chăm sóc, luôn nghĩ đến cha mẹ, đến gia đình, người thân, vậy mà tôi, tại sao tôi lại có thể là người vô tâm nhiều như thế…


  Tôi gặp chị lần đầu trong căn phòng khách nhỏ của Văn phòng Vietnam Airlines ở phía Nam. Lúc ấy tôi đến với một lý do nghe ra thì thấy thật là buồn cười: “Em muốn gặp chị chỉ để làm quen thôi, không có việc gì cả đâu chị ạ”. Có lẽ chính vì cái lý do vớ va vớ vẩn đó mà tôi phải chờ đợi suốt một tháng trời, đã phải nhắc đi nhắc lại nhiều lần lời đề nghị, chị mới thu xếp cho tôi được gặp. Và để có cuộc gặp đầu tiên ấy, tôi biết chị cũng đã rất chiếu cố cho tôi - một nữ nhà báo kiên trì, thiết tha gặp chị.
  Thực ra với cánh nhà báo chúng tôi, việc tiếp cận được với các doanh nhân, để từ đó gắn kết, tạo được niềm tin ở họ, phục vụ cho công việc khai thác thông tin trong quá trình tác nghiệp là một việc làm khó. Bởi lẽ, đã là doanh nhân thì họ luôn bận rộn với những lịch trình khép kín, chưa hết không ít các doanh nhân còn dị ứng với báo chí, ngại báo chí làm phiền bởi nhiều lý do không nằm trong danh mục công việc của một nhà báo chuyên nghiệp.
  Tôi thật may mắn khi được chị biết đến trước đó dù chưa một lần gặp mặt. “Chị có đọc nhiều bài viết của em trên báo SGGP,  chị rất thích cách viết của em nên cũng muốn gặp mặt cho biết…” - chị nói và cười thật hiền hòa, đó cũng chính là câu nói đầu tiên khi chị bước vào phòng khách bắt tay tôi. Câu nói đó giúp tôi cảm thấy ấm áp, gần gũi và tự tin hơn khi trò chuyện với chị.
     Tâm sự với tôi, chị cho biết, chị đã làm việc, gắn bó với Vietnam Airlines trong suốt gần 3 thập kỷ qua, và bây giờ là Giám đốc Văn phòng miền Nam của Vietnam Airlines, dù ở vị trí nào chị cũng luôn có cảm giác Vietnam Airlines giống như một mái ấm gia đình vậy. Mà đã là mái ấm gia đình thì mình luôn phải quan tâm chăm sóc tận tình, dù chỉ là những việc làm nhỏ. “Làm công tác dịch vụ, phục vụ thì thật là khó để tránh hết được những sơ suất và cũng thật là khó để có thể làm cho 100% hành khách hài lòng, thế nhưng mình phải luôn nỗ lực tối đa, phải cố gắng hoàn thiện mình trong mọi khả năng có thể” - chị đã bày tỏ quan điểm của mình về yêu cầu và tính đặc thù của dịch vụ vận tải hàng không là như thế.
   Hôm ngồi cạnh chị trên chuyến bay từ TPHCM đi Bắc Kinh để khai trương đường bay này hồi tháng 5-2010, lúc ăn cơm, chị cứ hỏi tôi: “Em thấy thức ăn thế nào? Chị thấy món mì xào này khô quá, cứng quá, đúng không? Khó ăn quá, đúng không?”. Biết tôi ngại ngùng chỉ gật đầu mà không dám đưa ra lời nhận xét, chị bèn gọi tiếp viên trên chuyến bay cho chị xin tờ giấy để viết lời góp ý. Tôi nhìn chị cầm bút nắn nót viết những dòng góp ý mà cảm thấy ngạc nhiên về hành động đó, bởi lẽ, chị hoàn toàn có thể không cần quan tâm đến điều nhỏ nhặt đó, hoặc với vị trí của mình, nếu quan tâm, thì lúc nào thuận tiện, chị chỉ cần góp ý bằng một cuộc điện thoại nào đó là xong, tại sao lại phải nhọc công như thế nhỉ? Như hiểu được những thắc mắc trong suy nghĩ của tôi, chị nói: “Chị đang là một hành khách giống như em, góp ý của hành khách bao giờ cũng khách quan hơn em ạ. Vietnam Airlines luôn quan tâm, trân trong các ý kiến đóng góp của hành khách, các ý kiến góp ý của hành khách như thế này sẽ được tổng hợp lại để đánh giá, nghiên cứu, lựa chọn giải pháp tốt nhất cho công tác phục vụ hành khách em ạ”. Quả thật, từ cuộc trò chuyện này với chị trên chuyến bay hôm đó, mà tôi mới hiểu và biết thêm một cái quyền của hành khách khi đi trên chuyến bay, đó là yêu cầu được viết góp ý. Thay vì tranh cãi, bắt bẻ tiếp viên, khi gặp những điều bức xúc, bực bội hay không vừa ý việc gì thì hành khách cứ xin được viết lời góp ý. Điều đó rất hiệu quả, rất hay, vừa tránh gây ồn ào ảnh hưởng đến an ninh trật tự của chuyến bay, tránh làm phiền các hành khách khác ở xung quanh, lại vừa giúp cho hãng hàng không tiếp thu ý kiến một cách hiệu quả, chi tiết hơn, để từ đó họ hoàn thiện các dịch vụ của mình và phục vụ hành khách ngày càng tốt hơn.
   Điều khiến tôi cảm động nhiều hơn cả đó là tấm lòng, là tình cảm, là sự yêu thương quan tâm chăm sóc dành cho những người thân của chị. Trên chuyến bay từ Bắc Kinh trở về, chị hỏi tôi: “Xem em mua quà gì về cho gia đình nào?”, tôi lắc đầu: “Em chả biết mua gì chị ạ”. Khi hỏi han về hoàn cảnh gia đình, về ba mẹ tôi, biết ba tôi cũng có bệnh cao huyết áp, chị vừa lục tìm trong túi quà của mình vừa nói: “Chị có mua mấy viên thuốc cho những người thân ở nhà. Loai thuốc này rất quý và chỉ ở bên này mới có thuốc thật thôi em ạ. Khi người nhà có bệnh cao huyết áp thì nên có sẵn viên thuốc này, nếu chẳng may bị té ngã hay gặp sự cố bất thường gì thì cho ngậm ngay viên thuốc, như thế sẽ tránh được các biến chứng nguy hiểm về sau em ạ. Chị tặng em một viên để đề phòng ở nhà cho ba em nhé”. Tôi cảm động vô cùng khi đón nhận món quà từ chị. Hôm về lại Sài Gòn, cầm viên thuốc chị cho đem đến tặng ba mình, mà tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại… Cảm giác tội lỗi của một người con ít quan tâm, chăm sóc cha mẹ đã làm tôi bật khóc. Điều khiến tôi cứ day dứt mãi là tai sao chị - một doanh nhân bận rộn nhiều như thế, mà chị vẫn luôn quan tâm, chăm sóc, luôn nghĩ đến cha mẹ, đến gia đình, người thân, vậy mà tôi, tại sao tôi lại có thể là người vô tâm nhiều như thế…
  …Đôi lúc ngắm nhìn chị, một người phụ nữ đã chạm tuổi ngũ tuần nhưng vẫn còn giữ được vẻ đẹp mặn mà của một thời xuân sắc, tôi lai nhớ đến lời tâm sự của một người bạn, anh Nguyễn Văn Hảo-Nguyên Phó Tổng Giám đốc Prudential khi trò chuyện cùng tôi. Biết tôi phụ trách lĩnh vực hàng không, anh nói: “Em mà gặp Yến thì cho anh gửi lời thăm nhé. Hồi anh còn làm ở Japan Airlines, anh cũng rất thường gặp Yến, đó là một người phụ nữ đẹp và rất giỏi giang. Ngày ấy Yến còn trẻ, mảnh mai và nói chuyện rất duyên, rất thu hút, rất thuyết phục đối với người đối diện, cũng như đối với các đối tác của Vietnam Airlines em ạ…”. Những lời nhận xét đó của anh Nguyễn Văn Hảo cũng đã được tôi kiểm chứng ở chị không chỉ trong những lúc chuyện trò, mà còn ở nhiều cuộc hội nghị, nhiều buổi thuyết trình khi tôi có dịp tham gia… Giọng nói trong trẻo, ấm áp của chị, cách trình bày vấn đề logic, thuyết phục của chị, sự tận tâm trong công việc, luôn hết mình giúp đỡ những người xung quanh của chị đã tạo nên thiện cảm, sự ủng hộ, mến mộ không chỉ của các đại lý, các đối tác có quan hệ làm ăn với Vietnam Airlines, mà ngay cả cánh nhà báo chúng tôi cũng đều dành cho chị những cảm tình như thế.
   Tấm lòng hiếu thảo của chị đối với gia đình, người thân, sự tận tâm hết lòng của chị đối với công việc và đối với sự nghiệp phát triển của thương hiệu hàng không quốc gia - Vietnam Airlines đã khiến tôi thực sự cảm động, và tôi đã học được ở chị cái bí quyết biết yêu thương, thu hút, chinh phục lòng người ngay từ những điều bình thường, đơn giản ấy…

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2011

NGUYỄN THỊ HIỀN-NGƯỜI PHẢN BIỆN TÀI HOA...

Chào mừng ngày Doanh nhân VN 13/10 – Chào mừng ngày Phụ nữ VN 20/10

CHUYỆN VỀ NỮ DOANH NHÂN

Nguyễn Thu Tuyết (SGGP ngày 19-10-2011)

Bài 3: Nguyễn Thị Hiền-Tổng Công ty Phân bón-Hóa chất dầu khí

NGƯỜI PHẢN BIỆN TÀI HOA

  Ghé thăm chị tại trụ sở làm việc mới của PVFCCo ở đường Mạc Đĩnh Chi, quận 1-TPHCM mới đây, nhìn những tấm bằng khen, những biểu tượng về các danh hiệu “Doanh nhân trẻ tài năng”, “Nhà quản lý dầu khí giỏi” mà chị được tặng, tôi lại càng thấm thía cái triết lý rất logic ở đời, đó là: nếu người tài mà được trọng dụng, phát huy thì họ sẽ hết lòng vì công việc, họ sẽ cống hiến được nhiều điều tốt đẹp hơn không chỉ cho doanh nghiệp mà còn cho cả cộng đồng xã hội… Tiếc là đây đó ở nhiều nơi, vẫn còn nhiều người tài chưa được nhìn nhận, chưa được tạo điều kiện thuận lợi để cho họ phát huy, cống hiến…

   Nguyễn Thị Hiền (bìa trái) và Hội đồng Quản trị PVFCCo.

Cho đến tận bây giờ, cứ mỗi lần nghe ai đó nhắc đến Nguyễn Thị Hiền là tôi lại hình dung ngay ra đôi mắt đẹp của chị. Đôi mắt to, sáng, luôn nhìn thẳng người đối diện với ánh nhìn thẳng thắn, thông minh... Chính đôi mắt cực kỳ ấn tượng đó đã thu hút tôi ngay từ lần đầu tiên gặp chị, thời điểm ấy là năm 2006. Lúc đó tôi không nghĩ một phụ nữ còn trẻ, với vóc dáng mảnh mai và mái tóc suôn dài buông xõa ngang vai như thiếu nữ ấy, lại có thể là Trưởng Ban Kiểm soát của một tổng công ty lớn - Tổng Công ty Phân bón- Hóa chất dầu khí - PVFCCo, một thương hiệu lớn, thương hiệu Đạm Phú Mỹ - DPM nổi danh trên sàn giao dịch chứng khoán TPHCM. Tuy nhiên chỉ qua vài lần tiếp xúc, tôi đã hiểu vì sao mà chị lại được nhiều người đánh giá cao đến vậy.
   Người ta bảo tài năng của một con người không chỉ là bẩm sinh, mà nó còn được kết tinh trên một nền tảng tốt. Hiền sinh ra trong một gia đình mà bố là công chức ngành điện, còn mẹ là giáo viên dạy văn. Dường như thừa hưởng được những ưu điểm của cả bố lẫn mẹ nên Hiền có tố chất thông minh ngay từ những ngày còn nhỏ. Chị học giỏi cả văn lẫn toán để rồi không mấy khó khăn đạt được ước mơ trở thành cô sinh viên Khoa Ngoại thương của Trường Đại học Kinh tế TPHCM ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học.
  Ngày về PVFCCo, dù còn trẻ nhưng sự thông minh năng động, giỏi giang tháo vát, tận tâm, hết lòng vì công việc của chị đã nhanh chóng được ban lãnh đạo PVFCCo và Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam nhìn nhận. Họ đã bồi đắp, tạo điều kiện thuận lợi cho Hiền tham gia cống hiến, thể hiện mình. Và dường như không phụ lại niềm tin, không phụ lại sự kỳ vọng của tất cả mọi người, chị luôn hoàn thành và hoàn thành xuất săc mọi nhiệm vụ, cho dù đó là những việc làm khó…
  Điều mà nhiều người ghi nhận ở Hiền đó là sự năng động, dám dấn thân, dám làm, dám chịu. Chính sự năng động, thông minh và đầy bản lĩnh đó nên chị luôn thành công, luôn được đánh giá cao và thuyết phục được lòng người. Với vai trò là Trưởng ban Kiểm soát và bây giờ là Phó Chủ tịch Hội đồng Quản trị của PVFCCo, chị luôn được mọi người vị nể về khả năng phản biện để tìm được hướng đi đúng, tìm được giải pháp hay, tốt, hiệu quả hơn cho quá trình hoạt đông của PVFCCo.  Khi nói về Hiền, hầu như CBCNV ở PVFCCo, ai cũng đều gọi chị là “Người phản biện”. Sở dĩ chị có tên gọi đó là do chị luôn mạnh dạn đưa ra các ý kiến phản biện lại những đề xuất, những chủ trương chưa phù hợp, không có tính khả thi, hiệu quả không cao, và những ý kiến phản biện của chị đa phần đều được ban lãnh đạo, tập thể PVFCCo nhìn nhận là đúng và ủng hộ chị.
   Khi trò chuyện thân tình với tôi, anh Bùi Minh Tiến – Chủ tịch HĐQT của PVFCCo nhận xét về Hiền rằng: “Đó là một người phản biện tài hoa, Hiền sắc sảo thông minh và rất nhiệt tình. Nhờ có Hiền mà anh cũng đỡ đần được nhiều công việc...”. Tôi rất hiểu những điều anh Tiến nói. Bởi lẽ, là Chủ tịch HĐQT của một tổng công ty quá lớn như PVFCCo, một tổng công ty với hàng vạn CBCNV và cổ đông như thế mà không có một người Phó giỏi giang tháo vát để cùng chia sẻ công việc với anh thì quả thật là anh sẽ vô cùng vất vả...
    Cái tài, cái hay mà Hiền thuyết phục được nhiều người nhất đó là sự thông minh, nhạy cảm, quyết liệt và hết lòng vì công việc. Anh Dương Trí Hội – Giám đốc Công ty Phân bón miền Đông – một trong những cán bộ trẻ tài năng của PVFCCo cho biết: “Hầu như ai cũng thích sự phản biện thẳng thắn nhưng cũng hết sức khách quan vì cái chung của chị Hiền. Khi đưa ra các ý kiến phản biện, chị ấy bao giờ cũng dẫn kèm theo các ví dụ, vụ việc cụ thể để chứng minh nên rất thuyết phục lòng người. Chị ấy luôn có những lập luận sắc sảo để bảo vệ đến cùng những quan điểm đúng, những đề xuất đúng, nhằm mang lại nhiều lợi ích cho công ty, ngược lại chị ấy cũng là người dám mạnh dạn phản bác lại những đề xuất, những chủ trương chưa phù hợp, kém tính khả thi và hiệu quả không cao…”.
   Nghe kể về Hiền với những câu chuyện phản biện, tôi lại nhớ đến cuộc trò chuyện với một chuyên gia, một vị lãnh đạo khá nổi tiếng trong lĩnh vực quản lý kinh tế tài chính. Theo anh, người phản biện tốt phải là người có thực lực giỏi và phải cực kỳ bản lĩnh. Có nhiều người rất giỏi, họ thừa khả năng để phân định đúng sai, tốt xấu, thê nhưng họ lai không có khả năng phản biện, không thể bảo vệ được những ý kiến đúng, những việc làm đúng, hay nói chính xác hơn là họ không có đủ bản lĩnh để phản biện, để “đương đầu” với những người không cùng quan điểm và cả với những ý kiến trái chiều… Bởi lẽ, người phản biện sẽ gặp rất nhiều rắc rối, khó khăn nếu như mình phản biện sai, nếu như những ý kiến của mình không thuyết phục được cấp trên, không được ban lãnh đạo và số đông nhiều người thừa nhận. Hơn nữa, nếu trong một môi trường làm việc mà những người tài năng, thẳng thắn không được trọng dụng thì người phản biện dù có giỏi đến cỡ nào đi chăng nữa cũng rất dễ bị ghét, bị cô lập, trù dập…
   Đem cuộc trò chuyện với chuyên gia này ra kể cho Hiền nghe, chị cười phấn chấn: “Em biết điều đó chứ -(Hiền ít tuổi hơn tôi và chị vẫn thường xưng em gọi chị với tôi như thế). Thế nhưng em rất may mắn là được làm việc trong một môi trường mà lãnh đạo toàn là những người tài năng, tâm huyết. Họ không chỉ trân trọng các ý kiến đóng góp của em mà còn luôn tin tưởng, tạo điều kiện thuận lợi để cho em được thể hiện mình. Tất nhiên để có được sự tin tưởng đó, em phải luôn nỗ lực hết sức mình, khi đưa ra các ý kiến phản biện em phải luôn cẩn trọng, cân nhắc thật kỹ càng, phải thật khách quan và phải bằng cái tâm trong sáng, tất cả vì lợi ích của tập thể, vì cái chung chứ không hề vụ lợi hay vì bất cứ một cá nhân, một nhóm lợi ích cục bộ nào…”. 
   Mới đây, ghé thăm Hiền tại trụ sở làm việc mới của PVFCCo ở đường Mạc Đĩnh Chi quận 1-TPHCM, nhìn những tấm bằng khen, những biểu tượng về các danh hiệu “Doanh nhân trẻ tài năng”, “Nhà quản lý dầu khí giỏi” mà Hiền được tặng, tôi lại càng thấm thía cái triết lý rất logic ở đời, đó là: nếu người tài mà được trọng dụng, phát huy thì họ sẽ hết lòng vì công việc, họ sẽ cống hiến được nhiều điều tốt đẹp hơn không chỉ cho doanh nghiệp mà còn cho cả cộng đồng xã hội… Tiếc là đây đó ở nhiều nơi, vẫn còn nhiều người tài chưa được nhìn nhận, chưa được tạo điều kiện thuận lợi để cho họ phát huy, cống hiến…

Chủ Nhật, 9 tháng 10, 2011

LÀM ƠN MẮC OÁN

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:

- “Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này”.

- Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:

- “Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục “thó” mất rồi!”